Logo of Phú Thọ Logo of Phú Thọ

Trở về

Thứ hai, 29/10/2018, 05:51:32
Print + | - Font Size: A

 

Nhà ông bà Vịnh nằm trên con lộ nhỏ quanh năm bụi mờ đất giữa một phố huyện nhỏ. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng cũng chẳng chật vật vì những người con đều có công việc riêng ổn định. Trong ba người con, Hải - con trai lớn đi làm cai xây dựng dưới thành phố là người duy nhất chưa lập gia đình. Mỗi khi bị nhắc chuyện vợ con Hải đều bảo nhường chức giai trưởng cho vợ chồng Huy, chú thay anh chăm sóc bố mẹ nên anh nhường chú tất. Huy vốn lành nên nghe đùa vậy, chỉ cười. Sống với bố mẹ là điều anh lựa chọn chứ đâu phải vì quyền lợi gì. Hơn nữa, Hoa  vợ anh cũng thường bảo: Anh em trong nhà như búi măng, nương tựa nhau mà sống. Vợ chồng mình ra ở riêng thì để hai gốc tre già cho ai. 
     Nhưng cuộc đời đâu yên ả mãi. Niềm hạnh phúc mới hôm qua còn sôi nổi như người thanh niên cường tráng, hôm sau đã đột ngột quỵ xuống như người ngã nước. Kéo cuộc đời ngoặt sang hướng khác. Huy đột nhiên ốm. Ốm rất nặng. Những cơn ho dai dẳng không dứt cùng nốt hạch nổi bên cổ đã biến một chàng trai hai sáu tuổi phơi phới sức xuân thành một ông già hom hem chỉ còn da bọc xương sau ba tháng nằm viện. Ngày Huy về, ai đến thăm cũng rớt nước mắt. Duy chỉ có ông bà già và Hoa là không khóc nổi. Nỗi đau đột ngột và quá lớn đến nỗi không thể hóa giải bằng nước mắt, mà vón chặt lại, đè nặng trong tim. Hoa cả ngày quanh quẩn bên chồng, lo cho anh miếng nước, viên thuốc, ôm chặt anh những lúc cơn ho dồn lên ngực. Hoa không ăn, không ngủ như thế được mươi ngày thì Huy mất.         
     Lo xong đám tang Huy một thời gian thì Hoa xin phép ra ở riêng. Sống trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm với người chồng quá cố quá sức chịu đựng với Hoa. Cô muốn đi làm, vùi đầu vào sự bận rộn để giọt nước mắt sẽ chỉ rơi trong giấc ngủ. Vả lại, Huy đi rồi, Hoa ở lại cũng thấy nhiều bất tiện… Ông bà Vịnh hiểu được điều đó bằng lòng để cô ra đi. Ngày Hoa xách túi đồ ra khỏi nhà bà Vịnh bịn rịn nắm tay, nước mắt ngắn dài. Hoa lên xe chuẩn bị đi, Hải nói: “Nếu không còn chỗ nào để dựa, cứ về nhà!”. Gia đình anh thương Hoa thật lòng. Đàn bà góa ra ngoài bươn chải sung sướng gì. Ngôi nhà này luôn mở rộng cửa với Hoa những lúc sa cơ lỡ bước. 
...Hoa về nhà lúc trời đã sâm sẩm tối, bóng tà tô nhọ mặt người. Nheo tịt con mắt nhìn bóng người tần ngần ngoài sân bà Vịnh mới nhận ra cô con dâu. Cả nửa năm nay cô không về thăm nhà. Trước cứ hai, ba tháng là đảo nhà một lần, dạo này chắc làm quen nên người ta giao nhiều việc – bà vẫn hay nắc nỏm thế. Rồi bà vồn vã, cười cười nói nói kéo tay đứa con xa vào nhà, miệng gọi um ông Vịnh và Hải đang dọn dẹp ngoài chuồng trại. Hai bố con tất tưởi chạy vào nhà. Hoa cứ đứng bần thần, mãi không chịu ngồi. Đến khi bà Vịnh lôi cái nón từ tay Hoa ra, ánh điện đó một lần nữa lại làm tròn nhiệm vụ của mình -  lột tả mồn một sự bất ngờ đến kinh ngạc của cả ba người khi nhìn cái bụng lùm lùm như người năm, sáu tháng. Hoa chửa thật. Bà Vịnh đứng ngây giữa nhà, hết nhìn Hoa, nhìn ông Vịnh, rồi lại nhìn cái bụng, hàng vạn câu hỏi đang chực chờ nơi đầu lưỡi.
Hoa bị lừa. Những lần đón đưa khi làm ca khuya, bát cháo nóng lúc cảm lạnh hoặc đơn giản là những tin nhắn hỏi han của gã trai làm cùng phân xưởng đã khiến Hoa mủi lòng. Trái tim người đàn bà trẻ, sống cảnh góa bụa như mảnh đất khô cằn bắt đầu nứt ra những tia nước nhỏ, cựa quậy nhựa sống. Hoa đã tin và trao gửi. Vết thương trong quá khứ ngỡ tưởng được xoa dịu, chữa lành bằng những yêu thương ai ngờ lại bị dội thêm gáo nước sôi, khi Hoa phát hiện người yêu đã có gia đình, người ta cần cô chỉ để lấp chỗ trống khi xa vợ. Hoa bơ vơ không chỗ với. Vốn mồ côi cả cha lẫn mẹ, giờ không tiền, không công việc, nên cô đành phải về nhà ông bà Vịnh dù rất muối mặt.
Hoa khóc như mưa. Dòng nước mắt chảy tràn muốn cuốn trôi bao nỗi bẽ bàng, tủi hổ. Bà Vịnh ngồi kế bên cũng đỏ hoe mắt, thỉnh thoảng choàng tay ôm lên đôi vai gầy run rẩy. Ông Vịnh lặng im. Có lẽ ông chẳng biết nói gì lúc này, đành hướng đôi mắt đầy ưu tư ra cửa, nén những tiếng thở dài thườn thượt. Hải cũng không biết phải nghĩ gì. Đành rằng Hoa khổ, cô chỉ là người bị hại nhưng với gia đình anh, mối quan hệ tế nhị này không còn như trước. Để mặc cô thì không nỡ, nhưng đồng ý cho Hoa ở lại, thì cái thai – sau sẽ trở thành đứa trẻ ấy, sẽ có danh phận thế nào… Mình người nhà còn  không thấy xuôi thì làm sao người ngoài họ nghe thấy lọt được. Càng thương em bao nhiêu Hải lại càng bức xúc trước sự khờ dại của Hoa bấy nhiêu. Định bụng nói thêm điều gì nhưng cám cảnh trước hình ảnh ba người đàn bà ôm nhau khóc lóc an ủi, anh lại thôi. Đàn bà rất dễ cảm thông nhưng không dễ chấp nhận. 
Ông Vịnh nhìn ra ngoài, ánh mắt lộ rõ vẻ̃ căng thẳng. Hải đứng về phía bố, bởi anh hiểu bản năng người đàn ông, người làm cha bao giờ cũng muốn bảo vệ người thân yêu, dù gì Hoa cũng từng là người của gia đình này. Nhưng về lý Hoa đã là người của thiên hạ, bà Vịnh muốn rạch ròi ở cái ý ấy. Mọi sự tình cảm, cưu mang chỉ nên dừng trong chừng mực nhất định. Bà Vịnh nhất nhất đều muốn ông Vịnh cân nhắc lại. Sống ở giữa cái làng xã này không thể bảo không quan tâm gì tới dư luận. Những người phụ nữ vốn nghĩ rất sâu xa nhưng ý ông Vịnh đã quyết thì khó có thể nào thay đổi: Muốn gì thì gì, để Hoa mẹ tròn con vuông xong mới tính. 
Tương lai gia đình phía trước vẫn sẽ là màu xám mù mịt, là những lo âu mãi không có hồi kết. Sau ngày hôm ấy, Hoa lặng lẽ rời nhà không một lời tạm biệt.
Nắng chiều nhạt dần. Chút tia sáng le lói cuối cùng vo tròn lại thành hòn than đỏ rực trôi lờ lững phía chân trời. Căn nhà nhỏ từ ngày cô em dâu rời đi trở nên yên ắng. Những con người sống trong đó cứ cố tình tránh mặt nhau, trốn mình vào những suy nghĩ riêng tư. Ông Vịnh vẫn trầm tĩnh ít nói như mọi khi nên cả nhà không ai biết ông đang nghĩ gì, mà cũng không ai dám hỏi. Hoa không ở đây, bà Vịnh cũng không vui cho nổi, thậm chí còn thấp thỏm lo âu. Hải cũng vậy, thương em mà chưa biết phải làm gì.
...Đang để mặc những bước chân tự trôi theo dòng suy nghĩ miên man chưa tìm thấy hồi kết Hải bỗng đứng khựng lại khi thấy Hoa ngồi trong nhà từ lúc nào. Hải bước vào nhà ngơ ngác, thì nhận được cái gật đầu ra dấu cứ ngồi xuống của bố.
- Bố mẹ vừa cho em Mai đi tìm Hoa về đây. Từ giờ, Hoa sẽ ở đây, yên tâm sinh con đẻ cái. Từ ngày Hoa rời đi nhà ta cũng chẳng vui vẻ gì. Chuyện này cũng chẳng thể trách được ai, nhà ta cũng có cái khó. Nhưng đúng lúc khó nhất, chính em Huy đã thay mọi người giải quyết tất cả – ông kéo tờ giấy A4 gấp vuông vắn nằm trên bàn về phía Hải.
Nhìn vẻ mặt mọi người, Hải chắc chắn mình không nghe nhầm và cũng không có lời giải thích nào thêm, anh để toàn bộ tâm trí mình vào những nét chữ quen thuộc. Bên tai những lời tâm sự rỉ rả của bà Vịnh như vọng lại từ một góc khuất bị bỏ quên của quá khứ. Rằng nếu không có buổi sáng hôm nay, bà vào phòng nó dọn dẹp, sờ lần lại từng món đồ kỷ niệm để vợi bớt nỗi nhớ con, cũng để nguôi ngoai phần nào những chất chứa khó nói trong lòng thì tìm thấy lá thư này được gấp ngay ngắn kẹp dưới đáy tủ. Nó dặn bố mẹ giữ gìn sức khỏe, dặn anh cả và cô Mai ở lại thay phần gánh vác việc gia đình và dặn cả nhà, sau khi Huy đi hãy coi Hoa – vợ nó là một cô con gái. Là con dâu thì nay là con mình, mai là con người nhưng đã là con gái, thì Hoa sẽ mãi là một thành viên của gia đình. Cái danh phận ấy sẽ như cái bến neo giữ con thuyền mong manh giữa cuộc đời đầy biến động. 
Tâm lý của người đang đếm ngược từng vòng bánh xe thời gian, chậm dần cho tới lúc dừng hẳn, thường rất thấu đáo và sáng suốt. Trước khi xốc lại hành trang cho chuyến hành trình mới phía trước, họ đủ tĩnh để nhìn ngắm lại những thước phim đẹp trong quá khứ và muốn lo trước một phần tương lai cho người ở lại. Huy chắc hẳn đã nghĩ rất nhiều về Hoa, trong những ngày cô quanh quẩn chăm anh bên giường bệnh.
Gấp lại lá thư và nghĩ đến em trai, Hải thấy lòng mình nhẹ bẫng. Mọi khúc mắc khó khăn đều đã tìm được lời giải. 

Truyện ngắn: phương thảo

Ý kiến bạn đọc ( 0 )
Bình luận bài viết
CAPTCHA Image security
TIN LIÊN QUAN
rss - Trở về đầu trang