Logo of Phú Thọ Logo of Phú Thọ

Những buổi chiều màu tím

Chủ nhật, 27/01/2019, 10:51:37
Print + | - Font Size: A
Những buổi chiều màu tím

Những buổi chiều màu tím

A Font Size: - | +

PTĐT - Thường thì buổi chiều muộn tôi hay xách ghế ra ngồi ngay cửa phòng. Những tạp âm của khu tập thể lúc này cũng bắt đầu vang lên. Tiếng xô chậu lỉnh kỉnh, tiếng xoong nồi bát đĩa, tiếng cười đùa… nhưng bấy nhiêu cũng không đủ xua đi trong lòng tôi cảm giác buồn nhớ. Nguyên khi nhìn thấy tôi ngồi bần thần sau những giờ lên lớp anh hay gõ mạnh vào cái nồi tạo nên những âm thanh rổn rảng. Chả bao giờ tôi giật mình. Và bao giờ anh cũng chun mũi: Đồ lì lợm. Ừ thì lì lợm đã sao?

Lì lợm nên năm đầu tiên khi những bông hoa ban bung nở trên triền đồi, không khí tết nao nao, mọi người náo nức thì tôi vẫn cố thủ lòng mình, nhất quyết không về. Năm bảy lần bố điện thoại, nhắn nhe. Tôi lặng thinh. Như một đứa con đã chết. Những mối bận lòng trước kia thực ra chẳng còn làm cồn lên trong tôi những xúc cảm, nhưng mà… chẳng hiểu sao tôi không muốn đối diện, vậy thôi.

Bố lấy dì sau nhiều năm một mình nuôi tôi lớn lên. Ký ức về mẹ trong tôi không nhiều, bà bỏ đi từ ngày tôi chưa biết cảm nhận. Ngoại nói bố đã phải hy sinh nhiều thứ vì tôi. Mặc kệ, tôi không cần biết nhiều, chỉ cần biết mình không thích có mẹ kế. Hai từ “mẹ kế” luôn tạo ác cảm không thể nào lý giải. Và thế là nhận quyết định đi làm, dù chẳng mặn mà hào hứng gì với một nơi khỉ ho cò gáy nhưng tôi thấy đó cũng là một giải pháp. Thế là tôi lặn tăm. Lì lợm kể cũng phải. Bố đến vài lần, dì đến vài bận. Nói gì tôi vâng tất. Rồi lại đâu đóng đấy. Biết vô số người tò mò về mình, nhưng tôi chỉ có nghĩa vụ khai đúng sơ yếu lý lịch nộp cơ quan, còn cứ vậy mới đúng là tôi.

 Nguyên là người tôi thân nhất ở nơi này. Anh và tôi nhiều thứ tréo ngoe nhưng vẫn có thể chơi với nhau vô tư và thân thiện. Chúng tôi sống trên một triền đồi cao đầy mây và gió, đôi khi còn có cảm giác ngôi trường của mình chênh vênh sao đó. Nhưng cảm giác chỉ là cảm giác.  Nguyên cạnh phòng tôi, căn phòng nhỏ được ngăn bằng một lớp vách mỏng, bên này thở mạnh, bên kia nghe rất rõ. Thậm chí cả những cái trở mình trong đêm cũng khó lòng giấu nổi. Đầu tiên tôi thấy vô cùng bất tiện. Nhưng rồi nhìn ra xung quanh thấy tất cả mọi người đều thế cả và mọi người vẫn có thể sống vui, thành ra tôi hiểu rằng bớt cằn nhằn, bớt suy nghĩ thì mọi thứ đều tương đối ổn.

Nguyên chê tôi cố chấp hệt như cô em út của anh ở nhà. Ban đầu tôi tự ái ghê gớm, nhưng sau thấy thật ra Nguyên không phải là người ác ý, khu tập thể nhờ có anh mà thêm vui nhộn, nên dần dần tôi mặc kệ. Hơn nữa ở nơi này tình người là thứ quý giá nhất và nó luôn sẵn. Điều này thì khác nơi phố thị ồn ào. Tôi và Nguyên là hai kẻ lập dị cô đơn trong dãy tập thể bảy phòng. Ai cũng đã có nơi có chốn, hoặc xa hoặc gần. Tóm lại là có một nơi trông ngóng nhớ nhung, một nơi đủ làm cho trái tim thấy ấm áp trong những ngày đông lạnh. Ngoài giờ lên lớp chẳng biết làm gì, tôi xới mảnh vườn nhỏ, gieo trồng vào đó đủ thứ hạt rau tôi có được trong những lần đi chợ phiên ít ỏi. Nguyên rất hứng thú nhìn tôi xới xới, gieo gieo. Rồi cũng hào hứng: Anh sẽ trồng cải… Cái háo hức của Nguyên lẫn vào nắng chiều. Thứ nắng miền núi nhợt nhạt khi bắt đầu phải bon chen với sương và mây trời. Nói thế mà làm thế thật. Nguyên đi trồng cải, thứ cải nương xin được trong làng. Tôi thì khác, mảnh vườn nhỏ đủ thứ rây rắc, nào thì cải, rau ngót, hành, nào thì gốc bí, góc vườn cây đu đủ… Mảnh vườn nhỏ, trông vào cũng biết người trồng tham lam. Dần dần tôi thấy làm vườn cũng tỉ mẩn hệt như dạy học. Đủ công đoạn, mồ hôi, công sức… của cô gái trẻ mới ngoài hai mươi chút chút. 

 Nguyên lên đây dạy trước tôi một năm. Khi tôi lếch thếch xách ba lô với khuôn mặt ỉu xìu bước vào đầu khu tập thể thì đụng anh. Hỏi: “giáo viên mới à?”. Đáp “vâng”. Tiếp: “Sao mặt mũi em thế kia? Ở đây bọn anh chỉ thiếu người làm chứ chả thiếu người buồn đâu”.  Câu nói như vỗ vào mặt tôi trong một giọng điệu tưng tửng. Nhưng tôi đã kìm lại, chỉ trân mắt ra nhìn người đối diện. Dù sao thì đó cũng là ngày đầu tiên tôi đến nhận việc. Dù là ở một nơi khỉ ho cò gáy, nhưng đồng nghiệp đều là những cử nhân đàng hoàng, đâu phải dân chợ búa mà đốp chát nhau. Tự dặn lòng như thế và tôi đã làm được. Bài học đầu tiên tôi đã học được: Nhịn sẽ yên. Thế mà ở lâu, chúng tôi lại trở thành bạn thân… Nguyên đã bày cho tôi cách xả streess thật hiệu quả. Cứ đeo cái túi vải ngược đồi, bàn chân có thể đau, tay có thể trầy xước, người có thể lem nhem, răng thì tím lịm vì quả sim và mua rừng, nhưng vui thật là vui. Ở núi vô vàn thứ quả.  Những thứ quả mà ở phố nghe tên thôi cũng chưa từng. Thế mà giờ lại thấy yêu, lại thấy mến và gắn bó. 

Cải nở hoa em ơi! Nguyên reo lên như một đứa trẻ nhận được món quà yêu thích khi mẹ đi chợ về. Thứ cải nương vàng rực. Cả một góc vườn nhỏ ánh lên rực rỡ. Tôi đứng sững trước cửa vườn nhìn Nguyên hân hoan như một đứa trẻ. Lòng tôi xôn xao một cảm giác rất lạ và nó cứ lan ra, rộng và êm ái vô cùng. Nhưng rồi không hiểu sao tôi buông một câu chẳng ăn nhập gì: “này, anh khùng hả?”. Rồi thủng thẳng bỏ đi nấu cơm. Mặt trời tắt, đã muộn rồi còn gì? Cứ ngẩn người với cải vào trong buổi chiều muộn thì lấy gì tối ăn, hả Nguyên?

Chị Hà bảo: “Tao cá rồi hai đứa mày trước sau gì cũng sẽ yêu nhau!”. Tôi bĩu môi: Hết chuyện chị nói hả? Chị chém tay dứt khoát: Rồi nhé, còn tao, còn mày đấy… Yêu không? Suốt ngày hệch hệch hề hề, tức nhau cái này, chọc nhau cái kia thì yêu đương gì. Chị Hà nói: “mùa đông năm nay lạnh lắm, kiếm chăn 37 độ đắp đi là vừa”. Tôi cười.

Bố điện: “Dì sẽ sinh em vào cuối tháng, con về chứ? Dì luôn muốn con sẽ là người đón tay em đầu tiên, để sau này em bé lớn lên cũng nhanh nhẹn giống chị”. Tôi ậm ừ. Đã lâu lắm tôi không về nhà. Tôi cũng không hiểu dì nhiều lắm. Có lúc nghĩ nếu công tâm thì đây là lỗi của ai? Thực ra dì quan tâm tới tôi chứ, có điều chưa bao giờ tôi cho dì cơ hội, cũng chưa một lần tôi mở lòng đón nhận. Cứ nghĩ về dì là hai từ mẹ kế lại hiện lên. Thành ra ác cảm cứ chình ình.

 “Tết đã không về, giờ bố em nói vậy mà em cũng không về thì em sống với gia đình không bằng người dưng…”. Nguyên buông câu nói nặng nề làm tim tôi đau nhói. “Em nhớ cô bé lớp 10 năm trước bị lũ cuốn trôi không? Ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh lắm… Đừng để rồi đến lúc lực tàn lực kiệt, không thể làm gì nữa lại ân hận. Hãy yêu thương nhau khi còn có thể em à”… Tim tôi một lần nữa buốt lại sau câu nói nghiêm túc của Nguyên. Cuối tháng, dì sinh em. Đứa em ấy chung dòng máu với tôi cơ mà. Nhưng có cần thẳng quá như anh không hả Nguyên? Tôi như người bước hụt quay vào phòng, giấu Nguyên giọt nước mắt bắt đầu lăn trên má. Nguyên giật phắt tay tôi lại: “Này, có cần vào đấy để khóc không? Lãng xẹt!”. Anh lôi tôi đi xềnh xệch như lôi một đứa con nít. Lên con dốc ngoằn ngoèo, lên đỉnh đồi đầy hoa mua tím, anh móc điện thoại ra: “Ở đây riêng tư, sóng điện thoại mạnh em gọi đi. Anh chỉ thấy bố với dì gọi cho em mà không thấy em một lần chủ động gọi về? Anh người ngoài mà thấy thương bố với dì em lắm, biết không?”. Rồi Nguyên bỏ xuống chân đồi. Dáng đi của người buồn rầu. Còn lại tôi với cái điện thoại. Còn lại tôi với cả rừng hoa mua tím. Còn lại tôi đối diện mình trong nắng chiều đã nhạt. Còn lại tôi với đám mây trắng như đang ngưng lại trên bầu trời xanh... Và tay tôi run run bấm số. Không phải cho bố mà cho dì, giọng tôi run rẩy: “Dì ơi, con xin lỗi… Con sẽ về nhà!”

  Truyện ngắn: Đinh Thùy Hương

Ý kiến bạn đọc ( 0 )
Bình luận bài viết
CAPTCHA Image security
TIN LIÊN QUAN
rss - Trở về đầu trang