Logo of Phú Thọ Logo of Phú Thọ

Tiếng gõ cửa đêm giao thừa

Thứ sáu, 24/01/2020, 15:42:45
Print + | - Font Size: A
Tiếng gõ cửa đêm giao thừa

Tiếng gõ cửa đêm giao thừa

A Font Size: - | +

123-1579855445

PTĐT - Con đường ra Soi giờ được đổ bê tông sạch sẽ. Hai bên đường, những rặng thanh táo đơm những đóa hoa tím nhỏ li ti, những cụm sơn quỳ đỏ thắm, những cành đào phai đang phinh phính nụ tròn, tiếng trẻ con í ới gọi nhau, ti vi, loa đài náo nhiệt. Chả mấy khi Diêm ra đến Soi. Nó là khu dân cư mới của xã. Khu này, toàn dân thuyền chài. Hộ vẫn dưới nước, hộ đã lên bờ. Hộ thì nửa trên bờ nửa dưới nước. Dân Soi còn nghèo lắm. Nhưng nghèo quanh năm suốt tháng thôi, chứ chả ai nghèo ngày ba mươi. Thì đấy, Tết ở đây cũng rộn ràng, ấm áp và tươi tắn hơn Diêm tưởng rất nhiều.

Cuối con đường, sắp chạm vào mặt sông đìu hiu gió là căn nhà nhỏ ba gian. Những bức tường gạch không trát, khoảng sân đất lác đác những cụm cỏ mần trầu. Diêm đã từng được thằng Mão cho xem ảnh. Đúng ra là một sự thế chấp. “Thằng nhãi, khi vay mày ngọt ngào, một đại ca, hai đại huynh. Cuối năm mày tính bài giả câm giả điếc. Năm triệu với Diêm, một thằng dám sang tận nước ngoài để cho vay lãi ngày, chả có nghĩa lý gì hết. Nhưng cay cú là ở cái thái độ. Mày không nghe điện thoại, cũng không thò mặt vào zalo để khất nợ. Chưa học luật của giới tín dụng đen, thì đừng bao giờ mó máy cờ bạc, nghe chưa?”. - Diêm tức tối cả trong ý nghĩ.

Nghe tiếng xe máy ồ ồ dừng ở cổng. Một phụ nữ trạc ba mươi bế đứa con trai đi ra cổng. Thấy Diêm, cô hỏi: “Anh tìm nhà ai ạ?”. Diêm nở nụ cười ngoại giao rất nghề: “Anh là bạn Mão, anh làm cùng xưởng với Mão bên Malaysia”. Vợ Mão mừng quá: “Mời anh vào nhà”. Diêm vào đến sân, rút điện thoại, vồn vã: “Tết đến đâu rồi em? Cháu ngoan quá nhỉ! Nào, hai mẹ con tươi lên, bác chụp ảnh gửi bố Mão ngắm nhé. Một hai ba…” Diêm gửi ảnh luôn, nhưng kèm dòng tin nhắn: Đây có phải vợ con mày không? 

Diêm bước vào nhà. Căn nhà nhỏ hẹp không có thứ đồ đạc gì đáng kể. Cái ri đô rẻ tiền nhăn nhúm che không kín cái giường gỗ cũ một chân kê bằng gạch. Nhưng đập vào mắt Diêm là cái ti vi LG 43 ich rất mới đang phát bộ phim hoạt hình gì đó mà đứa con gái chạc năm tuổi của Mão ngồi xem chăm chú. Vợ Mão vừa lau bàn vừa nói: “Anh Mão đi được ba tháng thì em sinh con. Giờ cháu hai tuổi rồi mà em vẫn còn nợ ngân hàng năm mươi triệu”. “Thế Tết này nó không gửi tiền về cho hai mẹ con à?”. Vợ Mão buồn bã: “Bốn tháng nay anh ấy không gửi xu nào nữa anh ạ. Nói là làm hỏng máy móc gì đấy bị sếp trừ lương để bắt đền. Công ty em bị cháy công xưởng, em không có việc, nghỉ suốt, mới đi làm lại thì bập bõm…”.

Diêm chả có rảnh mà ngồi nghe người nhà các con nợ phân trần. Nếu thương cha mẹ, vợ con thì đừng cờ bạc nữa. Từ ngày hoạt động nghề này, Diêm có kinh nghiệm. Tết đến, nhà nào cũng có tiền. Không trả cũng phải trả. Nếu không Diêm hẹn sẽ quay lại vào sáng mùng một Tết. Thấy bạn chồng chăm chăm nhìn cái tivi mới, vợ Mão hồ hởi khoe: “Chó ngáp phải ruồi anh ạ. Công ty em mới tổ chức ăn tất niên có hái hoa trúng thưởng. Em hái được giải thưởng cao nhất của nhà tài trợ. Định bán đi lấy tiền trang trải chi tiêu nhưng nhà chưa có tivi xem nên em đang đắn đo. Thôi cứ để cho con xem qua Tết đã”. Diêm gõ gõ tay xuống bàn: “Thằng Mão nó bảo anh, qua Tết nó lấy lương gửi về, nó dặn anh qua đây, bảo em ứng trả cho nó năm triệu vay anh từ hồi nó đi. Cũng hai năm rồi, anh đã chả tính lãi lờ thì chớ”. Vừa nói, Diêm vừa xắn tay áo ra, lộ những hình xăm kỳ quái. Rồi Diêm kêu nóng, mở bớt cúc áo ngực có cái hình đầu lâu và xương ống vắt chéo. Vợ Mão tái xanh tái xám: “Anh Mão em… vay… vay anh khi nào cơ? Sao anh ấy… không… không nói với em?”. Diên vội mở điện thoại, tìm bảng “khất nợ” của Mão độ trước, đưa cho vợ Mão xem, giọng thương cảm: “Anh cũng biết gia đình em khó khăn. Nhưng cô cũng phải hiểu, chú vay anh lâu rồi. Anh cầm tạm cái tivi này. Ra Tết, Mão gửi tiền về, cô mang vào anh cho chuộc” Vợ Mão ngồi im, nước mắt lã chã lăn xuống má. Mão cầm cái điều khiển, tắt tivi. Con bé đang xem vội vàng tụt xuống khỏi ghế, chạy lại leo lên lòng mẹ ngồi. Diêm nhấc cái ti vi xuống, tháo chân, lấy ngay cái vỏ thùng tivi để dưới gầm bàn cho vào, lạnh lùng cắp cái ti vi bước xuống sân. Con bé òa lên nức nở. Mẹ nó tay bế thằng em, tay vỗ về con chị: “Nín đi con, bố gửi tiền, mẹ sẽ chuộc về”. 

Diêm chở cái tivi về đến sân, cả nhà đang túm tít hóa vàng và chuẩn bị bữa cơm tất niên. Trong nhà, đứa con Diêm cũng trạc năm tuổi đang xem tivi. Thấy Diêm về, nó trèo lên lòng bố nũng nịu. Bố đừng đi xa nữa nhé. Bố ở nhà với Bơ. Ông Điền- bố của Diêm từ ngoài vào, tay cầm ca nước tiếp tế cho chậu hoa đào, ông hất hàm: “Mày lại trấn lột cái tivi của nhà ai đấy hả?”. Diêm ngạc nhiên: “Ai bảo bố thế?”, Ông Điền lừ lừ: “Tao thấy làng kháo nhau, mày sang đấy cho vay nặng lãi, chứ chả lái máy xúc máy ủi gì sốt!”. Diêm nhướng mày vặc bố: “Ai nói với bố thế?”. Ông Điền nghiêm túc: “Anh ngồi xuống đây tôi nói chuyện. Tôi nhìn cái cung cách ăn mặc, xăm trổ, tiêu tiền của anh, nhìn đám bạn anh giao du và những thứ đồ anh đem về chất đầy trong buồng kia vào những dịp cuối năm, là tôi tự biết thôi. Anh dừng lại đi còn kịp”. Diêm vằng lên: “Đúng là con không lái máy ủi như đã nói. Nhưng con không ăn trộm ăn cắp. Không cướp giật của ai. Con không cờ bạc. Không lừa đảo. Không hút hít buôn bán ma túy. Con chỉ kiếm tiền bằng chính những đồng tiền của con. Con cũng chưa xin hay vay bố”. Ông Điền cắt ngang: “Nhưng anh đang cho vay lãi ngày. Anh có biết làm như thế là vi phạm pháp luật không?”. Diêm cười nhạt: “Bố điểm lại cái làng, cái xã này đi. Xem có bao nhiêu người cho vay nặng lãi? Bố ra đường mà nhìn những bức tường, những cây cột điện xem, có chỗ nào để hở không? Hay chi chít những thông tin hỗ trợ tài chính. Những thứ con đem về nhà rồi bán đi, thực chất là những thứ người ta cầm cố. Rồi không có tiền chuộc thì con bán thôi”. Ông Điền dứt khoát: “Tôi không lý sự với anh. Anh ngồi đây, tí nữa tivi phát lại anh xem. Tôi chỉ biết là anh làm thế là sai. Sai cả về đạo đức. Tôi không cấm anh làm giàu, nhưng phải chính đáng. Anh đừng khiến tôi với mẹ anh, vợ con anh bước ra đường không dám ngẩng mặt nhìn thiên hạ”...

Diêm chạy xe trên con đường bờ sông. Làng Soi, đêm giao thừa cũng giống như bao nhiêu làng khác ở vùng quê yên ả này. Muốn tìm một chỗ thật tĩnh lặng để ngẫm nghĩ về những gì vừa diễn ra trong buổi chiều nay. Thế rồi, Diêm đến cổng nhà Mão lúc nào không hay. Diêm nhớ đến ánh mắt hoan hỉ của vợ Mão khi khoe cái ti vi trúng thưởng. Rồi chính ánh mắt ấy lại chuyển sang thảng thốt, đau đớn khi Diêm nói về món nợ năm triệu. Nhưng hơn cả là tiếng khóc của con bé lên năm...Diêm vòng xe quay về, dọc đường, những bức tường chi chít quảng cáo của giới tín dụng đen mà những người dân lành hiền đến đáng thương ở đây không ai dám thò tay lột. Diêm dừng xe lột những tờ giấy, vo lại, ném xuống rãnh. 

Đợi tiếng xe máy đi khuất, người phụ nữ trẻ xách đèn pin đi ra cổng, ngó quanh quất. Anh ta còn đến đây làm gì nữa? Hay chồng cô vẫn còn nợ nần gì? Con bé lớn lấy bút màu vẽ lên tường một cái hình vuông rồi bảo. Con vẽ tivi cho mẹ xem này. Cô ứa nước mắt. Nó loay hoay vẽ và xóa lên cái tivi tưởng tượng ấy đủ thứ hình thù rồi lăn ra ngủ. Cô chống cằm, miên man nhìn ra trời đêm chờ giao thừa. Giá có cái tivi mà xem. Đang trôi nổi với những ao ước thì lại có tiếng xe máy. Tiếng xe chạy gần đến cổng nhà. Cô vội vàng đóng cửa, tắt điện. Tiếng xe đi vào sân rõ mồn một. Cô đứng im bất động, mồ hôi túa ra. Có tiếng giày lộp cộp bước lên thềm. Cô run bắn dựa vào mép bàn. Cộc cộc cộc... Cộc cộc cộc. Cô bậm môi cắn răng, nén nỗi sợ hãi. Lại thêm hai hồi, sáu tiếng cộc cộc nữa. Rồi như có vật gì đó được đặt xuống, chèn ngang cửa, khiến cánh cửa gỗ cũ kêu lên cọt kẹt. Cô ngồi phệt xuống nền nhà, người lạnh toát. Rồi tiếng bước chân rời đi. Tiếng xe máy nổ ồ ồ xa dần.

Cô vừa nhích từng cánh cửa ra phía ngoài, vừa tự trấn an. Hai cánh cửa hé ra từng tí một trong cảm giác lo sợ bao trùm. Ánh sáng trong nhà lọt ra thềm. Cô sửng sốt. Hóa ra, cái vật chèn ngang cửa không phải là tảng đá. Là cái tivi đã trở về. Nó ở ngay trước mắt cô, gụi gần mà mới lạ. 

Truyện ngắn: Tống Ngọc Hân

Ý kiến bạn đọc ( 0 )
Bình luận bài viết
CAPTCHA Image security
TIN LIÊN QUAN
rss - Trở về đầu trang