Logo of Phú Thọ Logo of Phú Thọ

Duyên nghiệp báo

Chủ nhật, 21/06/2020, 06:06:21
Print + | - Font Size: A
Duyên nghiệp báo

Duyên nghiệp báo

A Font Size: - | +

mhoa-truyen-ngan-1592552658

PTĐT - Ngôi nhà hai tầng khang trang bề thế nằm dưới chân một quả đồi ngút ngàn cây xanh. Phía trước là một cái hồ khá rộng. Nước hồ trong xanh in hình những đám mây trắng đang lững lờ trôi. Xung quanh ngôi nhà là khu vườn đồi, toàn vải. Cây nào cây ấy đều như mâm xôi, cành lá sum suê xanh ngắt. Xa hơn nữa là khu chè. Lô nào hàng ấy được đốn tỉa bằng chằn chặn. Tất cả đã làm nền tôn cho ngôi biệt thự của ông Quảng vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa hiện đại. Ba người cán bộ, nhà báo vừa có mặt ở nhà ông. Họ là anh Phấn - cán bộ tuyên giáo huyện, Thu Hà - nhà báo tỉnh và Mai Khanh - bạn của Thu Hà.

Mấy đứa cùng học với Thu Hà và Mai Khanh, đứa thì giáo viên, đứa thì công chức. Mai Khanh làm tài vụ cho một công ty lớn. Chỉ có Thu Hà là “đâm ngang”. Đang làm công an tỉnh, ham mê viết báo, nó quay ngoắt một cái theo nghề này. Dạo đó, bài của nó đăng liên tục khắp các báo. Lãnh đạo tòa báo tỉnh thấy vậy lấy nó làm phóng viên. Nó bỏ nghề đi liền. Mai Khanh về chơi với Hà mà nó cũng không thèm nghỉ. Kế hoạch rồi mà. Báo chờ bài, đài chờ tin. Nghỉ sao được? Thôi thì thông cảm cho nó. Biết đâu, đi với nó chả thu lại được điều gì thú vị ấy chứ? Mai Khanh nghĩ vậy. Thế là hai đứa lên đường. 

Chuẩn bị cho số báo Tết, Thu Hà được tòa soạn phân công viết một bài về người tốt việc tốt. Chị được bạn giới thiệu “ở huyện ấy có người ấy, viết được đấy”. Có “nhân tố mới”, chị quyết định tìm về địa chỉ đó. Đúng ngày hẹn với Ban Tuyên giáo huyện này thì Mai Khanh từ Lào Cai về chơi. Không thể lỡ hẹn và cũng không còn thời gian lui lại nữa. Báo đã lên khuôn chờ bài rồi. Thu Hà đành phải kéo Mai Khanh đi cùng. 

Về huyện, họ được anh Phấn, cán bộ tuyên giáo huyện dẫn đi. Tới Ủy ban xã, xã bận không có người dẫn tiếp. Người ta vẽ đường cho họ. Không đi được xe máy, ba người đành gửi xe ở Ủy ban xã đi bộ. Hỏi thăm từ ngoài bản mọi người đều chỉ vào “hướng ấy, nơi quả núi xanh xanh ấy, đi độ tiếng đồng hồ nữa thì tới”. Ba người cuốc bộ leo núi mệt nhoài. Áo họ ướt đẫm mồ hôi. Đôi chân Mai Khanh mỏi nhừ. Hai bắp chân chị như cứng lại. Còn Thu Hà vẫn cứ bước phăm phăm. Máu nghề nghiệp thôi thúc chị. Chị cười nói ríu ran. Lặn lội mãi cuối cùng họ cũng tới được nơi cần đến. Trang trại của ông Quảng nằm cách biệt hẳn với khu dân bản. 

Vừa bước vào cửa, Mai Khanh hơi sững sờ nhìn chủ nhân. Ông Quảng bắt tay mọi người niềm nở. Mai Khanh cố lục trong trí nhớ của mình xem đã gặp người này ở đâu. Anh Phấn giới thiệu Thu Hà, Mai Khanh và nói rõ mục đích cuộc đến thăm. Ông Quảng rót nước mời khách: “Tôi ở heo hút thế này mà anh và hai chị vẫn tới thăm được. Thật quý hóa. Mà… tôi chẳng có gì để viết đâu. Thôi thì, các bạn đã lên đến đây thì cứ ở lại thăm trang trại rồi ăn cơm với vợ chồng tôi cho vui. Tôi không biết nói gì đâu”. Đưa chén nước mời khách, ông cười rất xởi lởi. Thói quen nghề nghiệp, Thu Hà biết ông chủ này khá vui tính. Nếu cứ sổ sách ghi chép thì chưa chắc được thông tin gì. Tốt nhất là hoà mình với chủ tâm sự trò chuyện khắc ra việc. 

Vợ ông Quảng đi chợ, đến trưa mới về. Thu Hà tranh thủ khai thác tư liệu: “Các cháu nhà ta đâu cả bác?”. Ông Quảng đáp: “Vợ chồng tôi mới được một cháu thôi. Cháu học bán trú, tối mới về. Ban ngày chỉ có hai vợ chồng, vào vụ vẫn phải thuê thêm người làm đấy”. Hà đưa mắt một lượt quan sát phòng khách. Chợt chị dừng lại ở hai tấm bằng khen của Ủy ban nhân dân tỉnh. Các bằng khen đều ghi “có thành tích xuất sắc” của ông Quảng. Cái thì “trong phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc”. Cái khác lại ghi “trong sự nghiệp xây dựng nông thôn mới”. Chỉ vào cái “bảo vệ an ninh Tổ quốc”, Thu Hà hỏi: “Bác Quảng được bằng khen này sáu năm rồi à?”. “Vâng, sáu năm rồi chị ạ!”, ông Quảng thật thà đáp. “Bác ấy có công bắt tên cướp và dẫn đầu trong phong trào làm kinh tế của xã này đấy nhà báo ạ”. Anh Phấn nhanh nhảu giải thích. “Có gì đâu chị. Không có tôi lúc đó thì người khác cũng làm vậy mà”, ông Quảng phân trần. “Có phải cái vụ ở ga Vũ Ẻn không bác?”, Mai Khanh bất chợt xen ngang. “Vâng, chị cũng biết à?”. Đến lượt Mai Khanh chột dạ. Chị sững sờ. “Cụ thể thế nào bác kể cho chúng em nghe đi?”, Thu Hà sốt sắng. Ông Quảng có vẻ lúng túng. Rồi lấy lại tự tin, ông bắt đầu kể. 

“Hôm đó, tôi vừa được ra trại về…”. “Bác dự trại sáng tác về à?”. Thu Hà cắt ngang lời ông Quảng. “Không. Tôi vừa từ trại tù về cô ạ”. Giọng ông Quảng sắc gọn. Ông nói và nhìn thẳng vào mắt mọi người. Cả Thu Hà và Mai Khanh cùng tròn mắt sững sờ. Thu Hà cảm thấy xấu hổ về câu hỏi vô duyên của mình. “Chắc các cô lạ lắm hả?”, ông Quảng dừng lại  hỏi Thu Hà. “Dạ. Không ạ - Thu Hà chống chế - Bác kể tiếp đi?”. “Vâng - ông Quảng tiếp tục - Nó là thế này. Tôi đang chờ tàu về quê thì nghe tiếng kêu “cướp, cướp”. Vội vàng, tôi nhìn về phía đó thấy một tên ôm cái túi du lịch chạy đi. Trên sân ga, một cô gái đang đứng hoảng hốt kêu ú ớ. Mọi người lúc đó đều sững sờ. Chưa ai kịp phản ứng gì. Tôi vội lao theo tên đó. Được mấy chục mét thì túm được nó. Nó chống cự quyết liệt. Tên cướp rút dao đâm vào người tôi. May mà mọi người kịp đến tiếp sức cho tôi, tóm gọn nó. Sau đó, tôi được đưa đi bệnh viện cấp cứu. Cũng may, vết thương vào phần mềm nên vài ngày sau tôi cũng được ra viện”. 

“Ôi! Đúng là bác rồi! Thế mà dạo đó, em tìm bác mãi”. Mai Khanh reo lên và chạy tới cầm tay ông Quảng lắc lắc. Cả ông Quảng và Thu Hà cùng anh Phấn đều tròn mắt ngạc nhiên. “Chính em là người bị tên cướp đó cướp cái túi đây bác ơi! Trời ơi! Hôm nay em mới được gặp ân nhân. Cảm ơn bác nhiều lắm”. Rồi Mai Khanh ríu rít kể: “Lúc họ đưa bác đi, em nhìn rất kỹ gương mặt bác. Cho nên, lúc nãy vào đây nhìn thấy bác, em đã ngờ ngợ. Hôm đó, nhận lại cái túi du lịch, bác biết không, trong túi đó của em có hơn năm chục triệu đồng đấy. Tiền của cơ quan em mà. Vừa lúc tiếng còi tàu kéo lên báo hiệu chuyển bánh. Em vội lên tàu ngược Lào Cai kịp mang tiền về cho đơn vị thanh toán chế độ cho anh em ăn Tết. Mấy hôm sau, em xin phép đơn vị về Vũ Ẻn vào bệnh viện tìm lại bác để nói lời cảm ơn. Hỏi thăm ai người ta cũng biết việc đó nhưng đều không rõ người đàn ông ấy sau khi ra viện đã đi đâu. Em cố hỏi dò nhưng cũng không ai biết gì hơn. May quá, hôm nay gặp lại bác đây rồi. Cho em cảm ơn bác, bác nhé”. “Ơn huệ gì cô ơi! Không mất của, lại được gặp nhau thế này là may, là vui lắm rồi”, ông Quảng nói. Cả bốn người nói cười rôm rả. Chẳng còn phân biệt chủ khách nữa.  

Thì ra thế. Hà nhớ lại ngày đó, chị đi dự lớp tập huấn báo chí về thì nghe được tin này. Báo chị cũng có một bài viết về ông Quảng. Đăng ảnh ông ấy hẳn hoi. Giá mà Mai Khanh đọc được thì đỡ phải mất năm sáu năm mới gặp lại như hôm nay. 

Đang vui thế thì vợ ông Quảng đi chợ về. Ông Quảng giới thiệu khách với vợ. Thu Hà sững người. Vợ ông Quảng cũng tròn xoe mắt, ú ớ: “Cô là… là Hà… Thu Hà phải không?”. “Vâng. Em là Hà đây. Còn chị là… là… Loan… “Loan bột” phải không?”. Rồi họ ôm chầm lấy nhau. Kẻ khóc, người cười líu ríu. Đến lượt anh Phấn, ông Quảng và Mai Khanh ngơ ngác. 

Mãi sau, bà Loan buông Thu Hà ra, nói với chồng: “Đây là cô Thu Hà, quản giáo của em ngày xưa đấy. Không ngờ bây giờ cô ấy lại là nhà báo”. Thu Hà nhìn mọi người kể:  Sáu năm trước, chị Loan vào trại tạm giam của tỉnh với tội danh tổ chức sử dụng chất ma tuý trái phép. Em được lãnh đạo phân công quản lý chị ấy. Hôm người ta dẫn chị vào trại, em ngạc nhiên sao lại có người con gái đẹp thế mà phạm tội ma tuý cơ chứ? Dạo đó, chị Loan trắng và xinh lắm. Chị như bông hoa nổi lên giữa đám tù nhân nữ”. Nhắc lại chuyện cũ, ba Loan rơm rớm: Ra tù, chị quyết tâm làm lại cuộc đời. Và chị đã gặp anh Quảng đây. Biết được quá khứ của chị nhưng anh vẫn thương yêu chị và nhất mực lấy chị làm vợ. Hai vợ chồng với hai bàn tay trắng, được sự giúp đỡ của chính quyền, của bà con chòm xóm, anh chị đã tìm thấy niềm vui, hạnh phúc, nhất là chị đã tìm lại được chính mình”. Bà Loan nói liền một mạch theo dòng tâm sự. Đợi cho bà bớt xúc động, Mai Khanh chỉ tay vào ông Quảng, nói với bà Loan: “Ân nhân của em đây này, bác ơi!”. Bà Loan ngạc nhiên nhìn mọi người. Ông Quảng ý nhị nhìn Thu Hà. Anh Phấn nhanh nhảu kể lại câu chuyện bắt cướp ở sân ga lúc nãy cho bà Loan nghe. Nghe xong, bà reo lên như trẻ con: “Trời ơi! Quả đất xoay tròn. Thế mà suốt bao nhiêu năm anh ấy có nói gì cho chị biết đâu”.

Bà Loan nắm tay Thu Hà hỏi chuyện. Hai người ríu rít chưa hết chuyện nọ đã sang chuyện kia. Ông Quảng thấy vậy giục: “Thôi, chị em nhà chị vừa nấu cơm vừa trò chuyện. Trưa rồi. Ta làm bữa liên hoan hội ngộ cho vui đi”.  

Bà Loan sực tỉnh vội xuống bếp. Thu Hà cùng Mai Khanh chạy theo phụ cho bà. Khoản nội trợ, Mai Khanh tài hơn chị. Bữa trưa hôm ấy, tất cả mọi người đều vui lâng lâng. 

Truyện ngắn: Đỗ Xuân Thu

Ý kiến bạn đọc ( 0 )
Bình luận bài viết
CAPTCHA Image security
TIN LIÊN QUAN
rss - Trở về đầu trang