
Nhung nhớ hoa Tam giác mạch
2024-02-02 06:19:00
Bây giờ đang là mùa hoa Tam giác mạch, trên các nẻo đường Hà Giang đâu đâu cũng thấy một màu hồng rực trong ánh nắng vàng hươm, trải dài ngút ngàn.
Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
Bây giờ đang là mùa hoa Tam giác mạch, trên các nẻo đường Hà Giang đâu đâu cũng thấy một màu hồng rực trong ánh nắng vàng hươm, trải dài ngút ngàn.
Già là như thế nào nhỉ? Bao giờ ta sẽ già? Già rồi ta làm gì nhỉ? Già? Cái già với tuổi trẻ sao mà nghe chênh vênh thế! Có chút mơ hồ xa xôi, có chút sợ hãi, có chút bâng...
Không biết tự bao giờ mà mùa đông đã trở thành mùa nhớ? Phải chăng chính cái rét đặc trưng như muốn cắt da cắt thịt của nó mà khiến cho người ta tìm đến nỗi nhớ như thể là một...
Một sớm mùa đông, thong dong đạp xe trên những con phố nhỏ quen thuộc, giữa cái gió se lạnh mơn man, tôi thả hồn mình lang thang, quyện hòa cùng vẻ tinh khôi phảng phất trong...