Cập nhật:  GMT+7

Lựa chọn tất yếu

Gần đến kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, trên trang fanpage của các tổ chức khủng bố, phản động ở hải ngoại và một số đối tượng chống cộng cực đoan, mạo danh đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền lại xuất hiện các bài viết có nội dung “xét lại lịch sử”, đưa ra các lập luận phiến diện, xuyên tạc sự thật, cố tình đánh tráo khái niệm, so sánh khập khiễng, bất đối xứng, thiếu khoa học để hạ thấp giá trị chiến thắng vĩ đại của dân tộc; lợi dụng chủ trương nhân văn khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, tăng cường hòa hợp, hòa giải dân tộc để đánh tráo khái niệm, “tẩy trắng”, thậm chí ca ngợi những kẻ bán nước cầu vinh, gây bao nợ máu với đồng bào...

Lựa chọn tất yếu

Thanh niên Phú Thọ xuất quân từ Đền Hùng vào Nam tham gia chiến đấu.

Gần đây, một bài viết được các trang mạng xã hội và diễn đàn thiếu thiện chí đăng tải, chia sẻ có luận điệu cho rằng Việt Nam và bán đảo Triều Tiên có cùng hoàn cảnh lịch sử bị chia cắt đất nước; rằng Hàn Quốc “may mắn không bị giải phóng” nên lựa chọn con đường tư bản chủ nghĩa để phát triển giàu mạnh, trong khi Việt Nam vì tiến hành giải phóng đất nước, đi theo con đường xã hội chủ nghĩa nên rơi vào đói nghèo, thiếu dân chủ.

Trên thực tế, ai đọc lịch sử đều hiểu rõ Việt Nam và bán đảo Triều Tiên đều từng trải qua chiến tranh, bị chia cắt, song bản chất lịch sử của hai quá trình này hoàn toàn khác nhau. Ở Việt Nam, sự chia cắt đất nước sau năm 1954 là hệ quả trực tiếp của sự can thiệp từ bên ngoài sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954. Theo Hiệp định, Việt Nam tạm thời bị chia cắt làm hai miền để chờ tổng tuyển cử thống nhất đất nước vào năm 1956. Tuy nhiên, ngụy quyền Sài Gòn với sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ đã không thực hiện tổng tuyển cử theo cam kết, dẫn tới việc kéo dài tình trạng chia cắt và làm bùng phát cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong khi đó, sự chia cắt trên bán đảo Triều Tiên sau Chiến tranh Triều Tiên là kết quả của đối đầu trực tiếp giữa hai hệ thống chính trị - quân sự toàn cầu trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Cho đến nay, bán đảo Triều Tiên vẫn chưa có hiệp định hòa bình chính thức, mà mới dừng ở hiệp định đình chiến, nên tình trạng chia cắt vẫn còn kéo dài.

Việc đánh đồng hai hoàn cảnh lịch sử khác nhau về bản chất là một sự so sánh khiên cưỡng, thiếu căn cứ khoa học. Luận điệu cho rằng Việt Nam “không nên giải phóng miền Nam” thực chất phủ nhận quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam là quyền độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Thực tiễn lịch sử đã chứng minh rõ ràng rằng, tiến hành cuộc đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước không chỉ là một lựa chọn đúng đắn mà còn là lựa chọn tất yếu, duy nhất của dân tộc Việt Nam trong thời khắc lịch sử đặc biệt của thế kỷ XX. Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, đất nước ta tạm thời bị chia cắt hai miền với mục tiêu tiến tới tổng tuyển cử thống nhất quốc gia. Tuy nhiên, do sự can thiệp từ bên ngoài và việc phá hoại hiệp định, âm mưu chia cắt lâu dài đất nước đã trở thành hiện thực. Trong bối cảnh đó, nếu không tiến hành đấu tranh giải phóng miền Nam thì dân tộc Việt Nam sẽ phải chấp nhận tình trạng chia cắt kéo dài, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm, quyền tự quyết dân tộc bị phủ nhận. Thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh và sự kiện Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước ngày 30/4/1975 không chỉ khẳng định chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” mà còn thể hiện ý chí sắt đá thống nhất non sông của toàn thể dân tộc Việt Nam. Đó là thắng lợi của khát vọng độc lập, thống nhất đã được hun đúc qua nhiều thế hệ, là kết quả tất yếu của quá trình đấu tranh lâu dài, gian khổ nhưng vô cùng anh dũng của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta. Lịch sử không cho dân tộc Việt Nam một con đường nào khác ngoài con đường đấu tranh để giành lại độc lập trọn vẹn và thống nhất hoàn toàn đất nước. Vì vậy, mọi luận điệu cho rằng Việt Nam “đáng lẽ không nên giải phóng miền Nam” hoặc “không nên thống nhất đất nước bằng con đường cách mạng” thực chất là sự phủ nhận quyền thiêng liêng của dân tộc ta đối với độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ; đồng thời cũng là sự xúc phạm đối với những hy sinh to lớn của hàng triệu người con ưu tú của Tổ quốc đã ngã xuống vì nền độc lập, thống nhất của đất nước.

Một số quan điểm cực đoan cho rằng sự phát triển của Hàn Quốc hoàn toàn do lựa chọn con đường tư bản chủ nghĩa, còn Việt Nam chậm phát triển là do lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa. Đây là cách tiếp cận giản đơn đến ấu trĩ, thiếu cơ sở thực tiễn. Thực tế cho thấy, quá trình phát triển của Hàn Quốc chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố đặc thù như điều kiện địa chính trị trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, sự hỗ trợ kinh tế, quân sự quy mô lớn từ Hoa Kỳ, chiến lược công nghiệp hóa hướng ngoại phù hợp với bối cảnh quốc tế, cùng những cải cách mạnh mẽ trong từng giai đoạn lịch sử. Trong khi đó, sau năm 1975, Việt Nam bước vào công cuộc tái thiết đất nước trong điều kiện vô cùng khó khăn: Hậu quả chiến tranh nặng nề, cơ sở hạ tầng bị tàn phá nghiêm trọng, lại phải tiếp tục đối mặt với chiến tranh bảo vệ biên giới và cấm vận kéo dài nhiều năm. Những yếu tố đó ảnh hưởng sâu sắc đến tiến trình phát triển kinh tế - xã hội của đất nước.

Tuy nhiên, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, tinh thần đoàn kết, nỗ lực vượt khó, cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất, Việt Nam đã đạt nhiều thành tựu quan trọng về kinh tế - xã hội, được cộng đồng quốc tế ghi nhận. Từ một quốc gia nghèo nàn, bị chiến tranh tàn phá nặng nề, Việt Nam đã vươn lên trở thành nước đang phát triển có thu nhập trung bình, giữ vững ổn định chính trị - xã hội, bảo đảm quốc phòng, an ninh, mở rộng quan hệ đối ngoại với hầu hết các quốc gia trên thế giới. Vai trò và vị thế quốc tế ngày càng được nâng cao. Đặc biệt, Việt Nam luôn nhất quán quan điểm phát triển vì con người, lấy người dân làm trung tâm của quá trình phát triển; đồng thời không ngừng hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, phát huy quyền làm chủ của Nhân dân trên các lĩnh vực đời sống xã hội. Những thành tựu đó là minh chứng sinh động phản bác luận điệu cho rằng Việt Nam “đói nghèo, thiếu dân chủ, đời sống lầm than cơ cực”.

Lựa chọn tất yếu

Việt Nam đang trải qua giai đoạn phát triển ấn tượng với tốc độ tăng trưởng kinh tế thuộc tốp cao thế giới. Ảnh: TL

Lịch sử mỗi quốc gia là kết quả của những điều kiện cụ thể, không thể áp đặt mô hình phát triển của quốc gia này cho quốc gia khác. Việc so sánh Việt Nam với bán đảo Triều Tiên theo hướng phủ nhận thành quả cách mạng, phủ nhận con đường phát triển mà Nhân dân Việt Nam đã lựa chọn là cách nhìn sai lệch, thiếu thiện chí. Nhìn lại chặng đường đã qua, có thể khẳng định lựa chọn độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng và Nhân dân Việt Nam, phù hợp với quy luật phát triển của lịch sử dân tộc và thực tiễn đất nước. Trong bối cảnh hiện nay, điều quan trọng không phải là so sánh khiên cưỡng giữa các mô hình phát triển, mà là tiếp tục phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Trong tiến trình phát triển đất nước hiện nay, chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước ta là khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, tăng cường hòa hợp, hòa giải dân tộc, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc vì mục tiêu xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới. Đây không chỉ là biểu hiện của tinh thần nhân văn, khoan dung của dân tộc Việt Nam mà còn là yêu cầu khách quan của sự nghiệp phát triển đất nước trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng. Lợi dụng chủ trương này, các tổ chức khủng bố, phản động ở hải ngoại và một số phần tử chống phá đã đưa ra luận điệu cho rằng không nên dùng từ “ngụy quyền”, “ngụy quân” để chỉ chính quyền Việt Nam Cộng hòa và lực lượng quân đội tay sai; đòi hỏi công nhận “sự hy sinh vì tổ quốc” của những kẻ ôm chân ngoại bang cầm súng chống lại đồng bào... Cần khẳng định rõ rằng hòa hợp, hòa giải dân tộc không đồng nghĩa với việc cho phép xuyên tạc lịch sử, phủ nhận chân lý đã được kiểm chứng bằng thực tiễn cách mạng, càng không thể chấp nhận những luận điệu kích động thù hằn, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Mọi biểu hiện đánh tráo khái niệm lịch sử, phủ nhận bản chất chính nghĩa của cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, xúc phạm sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước đều đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc. Càng không thể nhân danh “hòa giải” để biện minh, tô vẽ hoặc ngụy biện cho bản chất tay sai, phụ thuộc của ngụy quyền trước đây; càng không thể lãng quên những tội ác mà ngụy quân cùng các thế lực hậu thuẫn từ bên ngoài đã gây ra đối với đồng bào ta trong chiến tranh. Việc tôn trọng lịch sử, bảo vệ sự thật lịch sử chính là nền tảng quan trọng để xây dựng sự đồng thuận xã hội bền vững và củng cố niềm tin của Nhân dân đối với sự nghiệp cách mạng của dân tộc.

Khép lại quá khứ không có nghĩa là lãng quên lịch sử; hướng tới tương lai càng đòi hỏi phải nhìn nhận đúng lịch sử. Chỉ trên cơ sở tôn trọng sự thật, trân trọng sự hy sinh của các thế hệ đi trước và kiên quyết đấu tranh với những biểu hiện xuyên tạc lịch sử, chia rẽ dân tộc thì khối đại đoàn kết toàn dân mới tiếp tục được củng cố vững chắc, tạo nền tảng để đất nước phát triển nhanh và bền vững trong thời kỳ mới.

Cẩm Ninh


Cẩm Ninh

 {name} - {time}
{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Xem thêm

Năm điểm mới nổi bật của Luật Hộ tịch 2026

Năm điểm mới nổi bật của Luật Hộ tịch 2026
2026-04-26 10:03:00

Luật Hộ tịch sửa đổi đánh dấu thay đổi lớn trong phương thức quản lý hộ tịch, chuyển từ mô hình hành chính dựa trên hồ sơ giấy và nơi cư trú sang số hóa, liên thông dữ liệu.

POWERED BY
Việt Long