Cập nhật:  GMT+7

Phản bác ảo vọng ngông cuồng của những kẻ “lật sử”

Nuôi ảo vọng “phục quốc” bằng chiêu trò “lật sử”

50 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng lịch sử ngày 30/4/1975, nhưng những kẻ phản bội Tổ quốc vẫn ôm mộng xóa bỏ chế độ chủ nghĩa xã hội và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với sự nghiệp cách mạng nước ta, nhằm thực hiện ảo vọng “phục quốc” ngông cuồng với những âm mưu, thủ đoạn vô cùng xảo trá, thâm độc.

Nuôi ảo vọng “phục quốc” bằng chiêu trò “lật sử”

Ảo vọng ngông cuồng

Phần lớn những người nuôi ảo vọng “phục quốc” là lực lượng đi theo chế độ cũ, có nợ máu với Nhân dân và đã rời bỏ quê hương, di tản ra nước ngoài sau Đại thắng mùa Xuân năm 1975. Kể từ đó đến nay, “phục quốc” đã trở thành ảo vọng ngông cuồng, luôn thường trực trong suy nghĩ và hành động của chúng. Đáng chú ý, các thế lực thù địch nước ngoài đã nhận ra “tiềm năng”, sức chống phá tiềm tàng của những phần tử nêu trên. Từ đó, không ngừng “hà hơi”, “tiếp sức”, hậu thuẫn, hòng tạo ra những “quân cờ” chiến lược để thực hiện mưu đồ xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản trên phạm vi toàn thế giới.

Để thực hiện ảo vọng này, bè lũ phản động, lưu vong đã không từ mọi thủ đoạn. Trong đó, chúng tập trung trọng tâm vào tuyên truyền, kích động thù hằn dân tộc; dụ dỗ, lôi kéo, tập hợp lực lượng; phủ nhận, xuyên tạc lịch sử; soạn thảo, ban hành, phát tán các văn kiện phản động trên không gian mạng... Tuy nhiên, đó đều là những chiêu trò phản ánh rõ dã tâm của những kẻ bán nước.

Chúng xuyên tạc Đại thắng mùa Xuân năm 1975 là sự kiện “Cộng sản bắc Việt xâm lược miền nam”, làm cho “gần 3 triệu người dân Việt Nam phải sống lưu vong trong nỗi nhục mất nước”; rêu rao ngày 30/4/1975 là “ngày quốc hận”, “tháng Tư đen”... Đây là những luận điệu thể hiện rõ sự bỉ ổi của bè lũ phản động, lưu vong.

Chúng so sánh một cách khập khiễng, hòng tạo ra sự đối lập về hình ảnh “Sài Gòn xưa” với miền nam Việt Nam sau ngày giải phóng. Theo đó, một mặt chúng ra sức tô vẽ, hoài niệm về “Hòn ngọc Viễn Đông” dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa (đầu tiên, cụm từ này được sử dụng cho toàn cõi Đông Dương, sau này nhiều người mới ghép nó với Sài Gòn).

Mặt khác, chúng thổi phồng những hạn chế, khuyết điểm trong công tác lãnh đạo, quản lý ở một số cấp ủy, chính quyền các cấp để quy chụp, “đổ lỗi” cho chế độ Cộng sản; “vu cáo” sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nguyên nhân khiến cho nước ta “tụt hậu”.

Chúng không ngừng tìm cách dụ dỗ, lôi kéo, tập hợp lực lượng, tập trung vào các đối tượng phản động ở trong nước và người Việt lưu vong ở nước ngoài; một bộ phận cán bộ, đảng viên, văn nghệ sĩ, trí thức “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”; phần tử bất mãn, cơ hội chính trị; lực lượng du học sinh, sinh viên, điển hình như: Bùi Thanh Hiếu, Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài... để chống phá.

Mục đích chính của những thủ đoạn nêu trên là: Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng; xuyên tạc, phủ nhận ý nghĩa lịch sử của Đại thắng mùa Xuân năm 1975, những thành quả vĩ đại trên tất cả các lĩnh vực sau 50 năm cả nước tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội và gần 40 năm thực hiện công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng, lãnh đạo; kích động thù hằn, gây mất đoàn kết toàn dân tộc và đoàn kết quốc tế; công kích, phủ nhận, chống phá kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc ta; kêu gọi, tập hợp lực lượng phản động để cùng nhau chống phá, hòng thực hiện ảo vọng “phục quốc”.

“Lật sử” - thủ đoạn xảo trá không thể xem thường

“Xét lại” lịch sử, “lật sử”, tùy tiện phán xét lịch sử để phủ nhận hoàn toàn hoặc phủ nhận một phần ý nghĩa lịch sử của Đại thắng mùa Xuân năm 1975, đã trở thành việc làm mang tính thông lệ mà các thế lực phản động, lưu vong thường xuyên thực hiện mỗi dịp tháng Tư về, đây là một thủ đoạn xảo trá, không thể xem thường.

Theo đó, chúng đưa ra luận điệu về cái gọi là “cuộc nội chiến”, Đại thắng mùa Xuân năm 1975 là “người Việt Nam chiến thắng người Việt Nam” chứ không phải chiến thắng đế quốc Mỹ.

Để lèo lái dư luận, chúng viện cớ rằng: Sau khi người Pháp rút khỏi Việt Nam theo Hiệp định Geneva, năm 1955 ở miền nam đã tổ chức trưng cầu dân ý và lập ra cái gọi là “chính quyền hợp pháp” do Ngô Đình Diệm làm Tổng thống. Tiếp đó, sau Hiệp định Paris năm 1973, Mỹ đã rút quân hoàn toàn khỏi miền nam Việt Nam, cho nên khi Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định tiến hành Chiến dịch Hồ Chí Minh chỉ đơn thuần là “cuộc chiến nội bộ”.

Từ đó, chúng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước; quy kết Đảng Cộng sản Việt Nam “đẩy người dân vô tội vào cuộc chiến đẫm máu, đau thương”, khiến cho “huynh đệ tương tàn”, buộc “hàng triệu người phải vượt biển di tản ra nước ngoài” và “hàng nghìn người bỏ mạng hoặc phải sống cuộc sống tha hương, không Tổ quốc”.

Qua đó, nhằm “tẩy não” thế hệ trẻ, làm “chuyển hóa” nhận thức, tư tưởng chính trị, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, phát triển lực lượng chống đối, bất mãn. Hệ quả là nhiều người trẻ dù không sinh ra ở Việt Nam và cũng chưa một lần đặt chân đến Việt Nam, nhưng vì bị “nhồi sọ” bởi chiêu trò “lật sử” mà hằng năm, vào dịp kỷ niệm Đại thắng mùa Xuân năm 1975, họ vẫn tham gia vào hoạt động “tưởng niệm tháng Tư đen”, “ngày mất miền nam” của bè lũ phản động, lưu vong.

Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là cuộc kháng chiến chống xâm lược để giành độc lập, thống nhất non sông. Quân và dân ta đã “đánh cho Mỹ cút”, “đánh cho ngụy nhào” chứ hoàn toàn không có bất cứ “cuộc nội chiến” nào ở Việt Nam.

Song, chúng ta hoàn toàn có đầy đủ cơ sở để khẳng định: Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là cuộc kháng chiến chống xâm lược để giành độc lập, thống nhất non sông. Quân và dân ta đã “đánh cho Mỹ cút”, “đánh cho ngụy nhào” chứ hoàn toàn không có bất cứ “cuộc nội chiến” nào ở Việt Nam. Bởi lẽ:

Thứ nhất, chính quyền Việt Nam Cộng hòa thực tế là chính quyền tay sai, bán nước do Mỹ dựng lên (Tổng thống đầu tiên của chính quyền này là Ngô Đình Diệm được đào tạo bởi chính tổ chức CIA của Mỹ) để thực hiện mưu đồ chia cắt lâu dài đất nước ta. Chính nó đã gây ra biết bao khổ đau, mất mát, hy sinh cho hàng triệu đồng bào ta ở miền nam. Vậy nên, không thể nào cho rằng việc lật đổ chính quyền bù nhìn ấy là “huynh đệ tương tàn”.

Thứ hai, mặc dù ở một số thời điểm, điển hình như trong thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa” chiến tranh, nhiệm vụ tham chiến chủ yếu được đặt lên vai lực lượng quân lực Việt Nam Cộng hòa. Tuy nhiên, các chính sách ở miền nam lúc bấy giờ vẫn do Mỹ quyết định và trực tiếp viện trợ. Bên cạnh đó, thời điểm ít nhất, số cố vấn, lính Mỹ và đồng minh ở miền nam Việt Nam vẫn vào khoảng 7.000 người, chủ yếu núp dưới vỏ bọc nhân viên dân sự (giai đoạn 1973-1975), chưa kể lúc cao điểm lên tới gần 550.000 người (thời kỳ 1968-1969).

Do đó, Đại thắng mùa Xuân năm 1975 không thể nào là “người Việt Nam thắng người Việt Nam”, mà là chiến thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trước bạo lực, cường quyền - chiến thắng của dân tộc Việt Nam trước đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai.

Đại thắng mùa Xuân năm 1975 không thể nào là “người Việt Nam thắng người Việt Nam”, mà là chiến thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trước bạo lực, cường quyền - chiến thắng của dân tộc Việt Nam trước đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai.

Sau này, trong “Vietnam, the ten thousand day war” của Nhà xuất bản Thames Methuan, London năm 1982 đã công bố phát ngôn của Nguyễn Văn Thiệu - Tổng thống Việt Nam Cộng hòa tự thừa nhận rằng: “Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng ta nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau ba giờ, chúng ta sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập”.

Để có được nền hòa bình, độc lập quý giá ấy, đã có hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã phải nằm xuống và hàng chục triệu người đã để lại một phần xương máu trên các chiến trường. Đến nay, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phong tặng và truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho gần 140.000 người, trong đó miền nam có tới hơn 90.000 bà mẹ, gần gấp đôi miền bắc. Những con số biết nói ấy chính là minh chứng sống về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam; đồng thời, là cơ sở để phản bác về cái gọi là “Cộng sản bắc Việt xâm lược miền nam”.

Ảo vọng “phục quốc” nghĩa là khôi phục lại một chế độ mà chúng tự coi là tốt đẹp hơn đất nước ta hiện tại dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, chính thế lực ôm ấp, nuôi dưỡng chế độ Việt Nam Cộng hòa - chế độ mà đã phải thừa nhận rằng: “Không thể thay đổi kết cục của cuộc chiến cho dù Hoa Kỳ có tăng cường viện trợ hay thậm chí tham chiến trở lại trong một mức độ nhất định. Chính thể Sài Gòn với những yếu kém và thối nát của nó, không thể chống lại sự kiên trì mục tiêu giải phóng miền nam, thống nhất đất nước của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam” (“Vietnam: Explaining America’s Lost War”, Gary R.Hess).

“Lật sử” là chiêu bài vô cùng nguy hại, không thể xem thường. Bởi lẽ, “mất lịch sử là mất nước”; không hiểu lịch sử là không trân trọng những hy sinh, cống hiến to lớn của các thế hệ cha anh để có được nền hòa bình, độc lập hôm nay. Vì vậy, mỗi cán bộ, đảng viên và quần chúng cần luôn thấu suốt tư tưởng: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam” mà Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã căn dặn.

(Còn nữa)

Nguồn nhandan.vn


Nguồn nhandan.vn

 {name} - {time}
{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Xem thêm

Hành chính không giấy tờ

Hành chính không giấy tờ
2025-11-30 07:56:00

baophutho.vn Trong kỷ nguyên chuyển đổi số, cải cách hành chính không chỉ cắt giảm giấy tờ, đơn giản hóa quy trình, mà còn phải thay đổi tư duy phục vụ, lấy...

Điểm sáng trong phát triển đảng viên trẻ

Điểm sáng trong phát triển đảng viên trẻ
2025-11-29 06:34:00

baophutho.vn Những năm qua, Đảng bộ Trường Đại học Hùng Vương luôn xác định công tác phát triển Đảng là nhiệm vụ chính trị quan trọng, có ý nghĩa chiến lược...

POWERED BY
Việt Long